Ứa nước mắt câu chuyện
Posted by

Ứa nước mắt câu chuyện “giấc mơ làm mẹ” của một phụ nữ vô sinh

 Không biết bao nhiêu đêm rồi, Liên mơ thấy con của mình, lúc con trai, lúc lại là con gái. Liên hạnh phúc lắm, được ôm hôn con, nghe tiếng con khóc hàng đêm. Nhưng đến khi Liên nắm được bàn tay bé bỏng ấy thì tự dưng con mất hút.

Giấc mơ không trọn vẹn ấy là khao khát, ước mơ theo Liên suốt 10 năm nay, kể từ khi cô bắt đầu hành trình “tìm con”. Nhưng bây giờ còn lại chỉ là sự vô vọng.

Liên nổi tiếng học giỏi, lại xinh gái, từng làm không biết bao chàng trai si mê, đứng ngồi không yên. Liên yêu Nam từ hồi học Đại học Vinh. Sau khi tốt nghiệp, Liên về làm cô giáo mầm non tại quê nhà còn Nam là công chức tại 1 cơ quan nhà nước. Hạnh phúc vỡ òa khi hai người tổ chức đám cưới, về chung một nhà.

Cặp đôi “trai tài, gái sắc”, nhìn vào gia đình Liên, ai cũng phải ghen tỵ. Công việc ổn định, ông bà nội ngoại xây cho ngôi nhà hai tầng khang trang, vợ chồng cô quyết định sinh con sớm. Thế nhưng, 1 năm rồi 2 năm, mãi mà vẫn không có tin tức gì. Ban đầu, Nam động viên vợ, có lẽ do muộn thôi, hai vợ chồng cùng cố gắng nhé. Liên lo lắng nhưng vẫn âm thầm tìm hiểu để cố gắng sinh con. Bộn bề công việc nhà trường, rồi đến chuyện gia đình có những lúc làm Liên tưởng chừng không vượt qua nổi.

Hai năm rồi 4 năm, 6 năm, thời gian cứ trôi đi. Thói đời cay nghiệt, những lời châm chọc của hàng xóm, thái độ gia đình nhà chồng làm Liên đau đớn, đằn vặt và càng ao ước được làm mẹ. Nghe ai chỉ bảo có bài thuốc nào, có người nào chữa vô sinh, vợ chồng Liên đều tìm đến.

Lương công chức nhà nước không được là bao, ban đầu vợ chồng chỉ theo chữa vô sinh từ những ông thầy lang, những bài thuốc bắc. Hết lên rừng, rồi xuống biển, có lẽ những chén thuốc của vợ chồng cô đã chất đầy xe tải.

Ứa nước mắt câu chuyện giấc mơ làm mẹ của một phụ nữ vô sinh

Thương chồng mong ngóng con, nhiều lần Liên ngỏ ý ly hôn thì bị Nam gạt phăng đi. Ảnh minh họa

Hàng ngày, Liên cố uống từng ngụm thuốc đắng ngắt với hy vọng mong manh. Ngày qua ngày, Liên vẫn không có thai. Liên rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần, người càng gầy rộc, ăn không ngon, nhiều đêm thức trắng. Những lúc chợp mắt, Liên thường mơ thấy con mình, lúc con trai, khi lại con gái, cô hạnh phúc lắm cảm giác được ôm hôn con, nghe tiếng con khóc khát sữa mỗi đêm. Để rồi, khi tỉnh giấc, cô thức đến sáng vì tiếc nuối.

Liên kể: “Em đi chùa, đi đền nhiều lắm. Đi cầu an, cầu phúc, mong thần linh nghe thấu lòng em, rồi một ngày con yêu sẽ đến với em. Nhưng cứ đi mãi, gần chục năm nay rồi chị ạ. Cứ mòn mỏi mong chờ, đau khổ, tuyệt vọng, hy vọng,… Mọi cung bậc cảm xúc em đều nếm trải qua rồi. Người ta cứ nói ngược nói xuôi, miệng lưỡi thiên hạ độc địa lắm nên em càng đau khổ“.

Nam – chồng Liên, dù là một người rất bản lĩnh vẫn không thể vượt qua được miệng lưỡi dèm pha của thiên hạ, của người thân. Những khi buồn chán, Nam thường tìm đến rượu để giải khây, thậm chí còn bồ bịch. Khi tỉnh táo, Nam buồn bã không buồn hỏi Liên câu nào. Ông bà, do mong có cháu bồng, cháu bế, suốt ngày chì chiết, cứ hễ có hàng xóm vào chơi lại nói chuyện nhà vô phúc, mãi không có cháu bồng, không biết họa do ai mang đến. Liên đau lòng lắm, không biết nên tính thế nào. Cô định bụng bảo Nam ly hôn nhưng khi mở lời, Nam gạt phắt đi.

Nghe có người bảo phải đi bệnh viện để biết được nguyên nhân bệnh tình và chữa vô sinh, phải đến năm thứ 6 cưới nhau, hai vợ chồng mới đưa nhau ra Bệnh viện Phụ sản Hà Nội để thăm khám. Bác sỹ bảo do Liên bị viêm tắc vòi trứng nên không thể thụ thai được.

Còn Nam do yếu tinh trùng nên khả năng thụ thai rất kém. Nghe lời bác sỹ, hai vợ chồng lấy thuốc về uống và làm theo hướng dẫn của bác sỹ. Hai tháng sau đó, Liên thụ thai, niềm vui như vỡ òa, cả gia đình ăn mừng. Liên hạnh phúc lắm. Liên cảm nhận được hình hài của một sinh linh đang hình thành trong con người mình. Liên đi đứng nhẹ nhàng, cố gắng ăn uống bồi bổ để con phát triển khỏe mạnh. Nhưng niềm vui chẳng kéo dài, cũng không lâu sau đó, Liên đau bụng và không thể giữ được thai do thai quá yếu. TNiềm vui nhanh chóng sụp đổ. Lần này, sự đau khổ dường như càng kéo dài.

Năm 2015, năm thứ 8 lập gia đình, vợ chồng Liên tiếp tục vay mượn, bắt ô tô vào Bệnh viện Từ Dũ, TP Hồ Chí Minh để tiếp tục chữa vô sinh. Lần này Liên nằm viện dài ngày hơn. Bác sỹ trực tiếp chữa bệnh và làm rất nhiều thủ tục, từ xét nghiệm, rồi cấy thai.

Ứa nước mắt câu chuyện giấc mơ làm mẹ của một phụ nữ vô sinh

Những đêm mơ có con rồi giật mình tỉnh giấc, Liên đau đớn trằn trọc đến sáng. Ảnh minh họa

Có những lúc đau đến nghẹt thở, mệt mỏi nhưng hai vợ chồng vẫn không nản. Hết về rồi lại vào, hàng chục chuyến đi lại, tốn kém đến hàng trăm triệu đồng. Phải đến 4 tháng sau, Liên mới được bác sỹ cho xuất viện và căn dặn kỹ càng để giữ thai khỏe mạnh. Lần này, Liên không dám đi xa, Liên vẫn giữ gìn và cảm nhận hạnh phúc của mình đang lớn. Nhưng bất hạnh dường như vẫn không buông tha, đến tháng thứ 6, không thấy thai nhi cựa quậy, đi kiểm tra thì thai đã “lưu” rồi. Sau bao năm vất vả, nỗ lực tìm con, giờ Liên vẫn nằm không. Liên vẫn âm thầm tiếp tục tìm thuốc và chữa trị, vẫn mang trong mình một hy vọng ngày nào đó “con” sẽ đến với mình.

Ngày ngày Liên vẫn đến trường, nghe rất nhiều lời cảm thông, chia sẻ, động viên của đồng nghiệp, của bạn bè, thế nhưng về nhà, Liên đau đớn khi nghĩ đến những câu chì chiết của nhà chồng. Cô muốn tìm con nhưng cũng muốn giải thoát để chồng đi tìm hạnh phúc mới.

Tất cả cứ dằn vặt, mông lung, khiến Liên ngày càng hao mòn và không biết phải giải quyết thế nào. Nghe tiếng con khóc, được ôm hôn con là điều quá đỗi bình thường của bất kỳ người phụ nữ nào trên thế gian nhưng với Liên, đó là giấc mơ cao xa mà cô chưa thế chạm tay được…

* Ghi theo lời kể của nhân vật

Châu Giang

0 0 134 26 April, 2018 Gia đình, Làm mẹ, Tâm Sự April 26, 2018

Nhận tin “Mẹo Nuôi Con”

Đăng ký nhận tin để cập nhật kiến thức và thông tin mới nhất về cách nuôi dạy con
Tìm kiếm bài viết
Thông tin khuyến mãi
Bài được quan tâm nhất
Đồ đẹp cho bé
Liên kết web